Ai bảo mua 'hàng hiệu' là không tiết kiệm?

11:45 |

Câu chuyện sau đây sẽ khiến ai nghĩ rằng mua 'hàng hiệu' là không tiết kiệm sẽ phải suy nghĩ lại.


Rất nhiều người Việt Nam cho rằng để tiết kiệm tiền thì nên mua đồ rẻ, có gì thay luôn. Tuy nhiên, câu chuyện mẹ chồng nàng dâu dưới đây sẽ cho cái nhìn khác hẳn được rút ra từ thực tế cuộc sống. Áp dụng điều này, đôi vợ chồng dù tổng thu nhập của cả hai chưa đến 20 triệu một tháng nhưng nhà toàn đồ hiệu nhưng chưa bao giờ cảm thấy thiếu tiền chi dùng.

Cảm nhận sự hợp lý và đúng đắn trong cách xài "đồ hiệu" một cách khôn ngoan qua bài "Tôi tiết kiệm nhờ học cách dùng 'hàng hiệu' của mẹ chồng" đăng trên báo VnExpress như sau:

Hai vợ chồng thu nhập chưa đầy 20 triệu mỗi tháng nhưng trong nhà tôi các vật dụng đều là hàng xịn, từ cái bát tới máy giặt, tủ lạnh.

Bài viết dưới đây là chia sẻ của chị Kim Huệ, bà mẹ hai con đang sống cùng chồng trong một căn hộ tại quận 10, TP HCM, về cách chị mua sắm đồ dùng gia đình và tiết kiệm chi phí:

Tôi kết hôn được 8 năm, cuộc sống gọi là tạm đủ, đã có ngôi nhà nhỏ, bình yên bên chồng con. Vợ chồng tôi đều làm công ăn lương, thu nhập trung bình gần 20 triệu đồng, với khoản thưởng mỗi năm cũng chỉ vài chục triệu. Mọi người thấy tôi thảnh thơi, lo cho hai con ăn học, mua được nhà, thì cũng hay hỏi kinh nghiệm chi tiêu. Tôi hay nửa đùa nửa thật nói rằng bí quyết của tôi là chỉ dùng "hàng hiệu".

Thực chất, tôi học được điều này từ mẹ chồng. Hồi mới lập gia đình, ảnh hưởng từ mẹ đẻ, tôi rất tiết kiệm, chi ly, mua gì thường chọn đồ rẻ. Nhớ có lần đi nghi mát ở biển, thấy người ta bán cá, tôm khô rẻ quá, tôi vội vàng mua, về nhà mới biết loại đó là đồ ôi, họ ướp rồi làm khô, rất hôi, mặn, không ăn nổi, phải đem bỏ hết.

Ảnh minh họa: Money Crashers.

Mấy năm đầu sau cưới ở chung với nhà chồng, tôi thấy mẹ anh tiêu "hoang" quá. Bà mua đồ gì cũng phải xịn, từ thức ăn tới vật dụng. Chẳng hạn, khi mua trái cây, bà thường chọn loại ngon nhất, từ chôm chôm, sầu riêng, thanh long... còn mẹ đẻ tôi chỉ chọn loại ế hay kém hơn để được giá rẻ. Bộ bát ăn hàng ngày của bà cũng tiền triệu, trong khi nhà bố mẹ tôi, chỉ vài chục nghìn đã sắm được bộ bát. Bếp ga bà dùng bếp âm của Nhật, đắt gấp 5 lần chiếc bếp mẹ tôi đã mua. Vòi nước, bồn rửa... cũng đều là hàng cao cấp.

Thế nhưng, ở vài năm, tôi nhận ra, chính cách tiêu dùng mua sắm của mẹ chồng tôi mới thực sự là tiết kiệm. Bộ bát ăn bà mua qua vài năm vẫn sáng bóng, sạch sẽ, chẳng bù cho những chiếc bát nhà tôi men xỉn màu, một năm là vỡ gần hết, phải sắm mới. Vì bếp xịn và biết cách dùng nên nhà chồng tôi rất ít tốn gas, ngược lại với ở nhà bố mẹ đẻ. Trái cây mẹ mua về thực sự đắt xắt ra miếng vì không phải bỏ đi phần nào... Những chiếc vòi và bồn sau bao năm dùng vẫn sáng, đẹp, không bị rò nước hay hoen ố.

Sau này khi có điều kiện ra ở riêng, tôi áp dụng những gì đã học được từ mẹ chồng. Tất cả các vật dụng trong nhà tôi đều chọn đồ tốt nhất trong khả năng. Máy giặt, tủ lạnh, TV hay cả bóng đèn... vợ chồng tôi đều chọn lựa cẩn thận, mua hàng có thương hiệu uy tín, dùng tiết kiệm điện và 6 năm nay vẫn chạy êm ru, không hỏng hóc. Những đồ này chúng tôi tuyệt đối không ham hàng khuyến mãi. Khoản tiền bỏ ra ban đầu có thể hơi cao một chút nhưng bù lại, các món đồ đều bền, không gây bực bội khi sử dụng và không tốn tiền sửa chữa.

Với các vật dụng sử dụng hàng ngày tôi cũng mua đồ tốt nhất có thể. Nhiều đồng nghiệp cơ quan lè lưỡi khi thấy tôi mua bộ bát thủy tinh 10 chiếc giá hơn một triệu nhưng nó thực sự đáng đồng tiền vì luôn sáng đẹp, an toàn, và dù vài lần rơi vẫn chẳng sứt, vỡ cái nào. Ngược lại, tôi thấy vài hôm các chị lại rủ nhau mua bộ bát này, bộ hộp đựng nọ được khuyến mãi nửa giá trên các trang mua bán trên mạng. Dao, thớt, nồi... của tôi cũng toàn đồ dùng mãi vẫn đẹp dù ban đầu mua có thể hơi xót. Đó thực sự là khoản đầu tư xứng đáng với những thứ ngày nào bạn cũng cần tới.

Quần áo, giày dép của cả gia đình tôi cũng chọn kỹ lưỡng. Tôi không có nhiều tiền để chọn các thương hiệu đắt tiền nước ngoài nhưng cũng chẳng bao giờ mua đồ vài chục ở chợ hay các hàng không rõ xuất xứ. Hàng Việt Nam có rất nhiều đồ tốt và đẹp... Đôi giày chưa tới một triệu chồng tôi đi vài năm vẫn tốt. Dép con tôi dùng chị đi chật em lại dùng tiếp còn chưa hỏng. Váy áo của tôi đều là hàng chất liệu tốt, đường kim mũi chỉ chắc chắn, tuy ít nhưng không bị lỗi mốt và mặc lâu mà chẳng hề nhăn nhúm hay bạc màu.

Điều quan trọng nhất trong tiêu dùng, theo tôi là phải biết cái gì mình cần, cần bao nhiêu và nên mua đồ đắt tiền (trong khả năng). Tôi thấy lạ khi nhiều cô bạn lần nào gặp cũng kêu than rằng hết tiền trong khi lương bằng hoặc cao hơn tôi. Hỏi ra thì mới biết, có bao nhiêu, các chị ném vào các cửa hàng, hết quần áo tới son phấn, rồi hàng gia dụng... nhưng vẫn cảm thấy thiếu. Vấn đề là họ mua theo cảm tính, không xác định rõ nhu cầu của mình và nhiều khi mua phải đồ ôi vì ham rẻ, ham thanh lý, giảm giá.

Tôi mua đồ theo nhu cầu của bản thân chứ không vì nó nằm trong cửa hàng khuyến mãi 50 - 70%. Tất nhiên, có nhiều món thấy mình hay gia đình cần, thuộc thương hiệu cao cấp và biết nó có các đợt giảm giá, tôi cũng đợi để canh sắm được vào những dịp đó.

Hiện tại, thỉnh thoảng về nhà mẹ đẻ, tôi vẫn hay phải nói bà, thậm chí có khi lén mẹ, đem bỏ đi những thứ không dùng nữa. Tính tiếc của và ham rẻ khiến mẹ tôi có vô số thứ đồ hỏng vẫn tích trữ ở nhà. Ngược lại, trong nhà mẹ chồng hay nhà tôi không có thứ gì như vậy cả. Bởi mua đồ đắt thì không thể ham mà mua nhiều và tôi sẽ kỹ lưỡng hơn khi lựa chọn vì xót ruột số tiền mình bỏ ra.

Chi ít tiền, dè xẻn trong tiêu dùng để giành dụm không phải sai. Tuy nhiên, những gì để dùng về lâu về dài thì nên mạnh dạn mua đồ tốt đồ hiệu mà xài vì tính trên khoảng thời gian dài ta sẽ tiết kiệm được rất nhiều, còn đỡ bực mình vì cứ phải xài đồ hư do kém chất lượng, còn nguy hại môi trường.

Thanh Thái

Người giàu Trung Quốc cho con đi du học từ rất sớm

15:32 |

Hiện nay, giới nhà giàu tại Trung Quốc hay cho con trẻ đi du học từ rất sớm, thậm chí khi mới lên ba, mục tiêu để cải thiện tiếng Anh và cái nhìn về thế giới của con họ.


Chuyện cho con đi du học của những gia đình giàu có tại các nước đang phát triển hoặc kém phát triển cũng chẳng phải điều gì mới, nhưng bắt đầu quá trình này từ rất sớm như tại Trung Quốc thì khá lạ bởi độ tuổi ba mẹ bắt đầu cho con đi du học là lên ba. Có lẽ nhiều bạn đọc cảm thấy kỳ lạ và có phần thiếu trách nhiệm khi đẩy con đi xa quá sớm, nhưng môi trường giáo dục nước ngoài mà cụ thể ở những nước tiên tiến quả thật tốt hơn nhiều.

Hãy cùng biết đến diễn biến này tại Trung Quốc trong mấy năm rồi qua bài Nhà giàu Trung Quốc cho con du học từ thuở lên ba trên báo VnExpress như sau:

Những đứa trẻ được cho đi du học với mục tiêu cải thiện tiếng Anh và mở rộng tầm nhìn.

Zhang Feiyu thậm chí chưa tròn 5 tuổi, nhưng cậu bé đang tìm hiểu về thế giới thông qua một hoạt động ngày càng phổ biến ở Trung Quốc: du học mầm non.

Cách đây vài ngày, cậu bé đã bay hơn 15 tiếng đồng hồ, cùng mẹ và em gái từ Thượng Hải đến nhà của người dì ở Texas (Mỹ). Tại đây, Feiyu sẽ theo học một trường mẫu giáo trong 5 tháng để mở rộng tầm nhìn, trong khi mẹ và em gái sơ sinh sẽ tận hưởng kỳ nghỉ.

Mẹ của Feiyu nói: "Tôi muốn con mình ra ngoài và khám phá thế giới. Tôi tò mò cu cậu sẽ chơi trong môi trường toàn các bạn nói tiếng Anh như thế nào".

Du học mầm non Trung Quốc được đánh giá là hoạt động tiềm năng.

Du học mầm non ngày càng phổ biến tại Trung Quốc vì một công đôi việc: trẻ được đi học còn phụ huynh kết hợp du lịch. Số trẻ em ở tuổi Feiyu đi học ngắn hạn ở nước ngoài không còn là chuyện hiếm.

"Ngày càng có nhiều học sinh mẫu giáo, hoặc trẻ em từ ba đến sáu tuổi, tham gia các chuyến du học. Trong khi đó, các trường mầm non quốc tế nội địa cũng khai giảng nhiều khóa học song ngữ cho lứa tuổi mẫu giáo", ông Zhang Jie, Giám đốc kinh doanh của một công ty du lịch ở Trung Quốc cho biết.

Chia sẻ trên Scmp, Zhang Jie, những đứa trẻ trong độ tuổi mầm non chiếm khoảng 10% số khách hàng đặt tour du lịch nước ngoài vào mùa hè này và con số đã tăng đáng kể so với năm ngoái.

Mỹ là điểm đến phổ biến nhất, theo sau là Anh. Mỗi chuyến du học như vậy cần đầu tư 20.000 - 30.000 nhân dân tệ (70 đến 100 triệu đồng). Trên thực tế, giá cả có thể khác nhau rất nhiều, tùy thuộc vào điểm đến.

Những đứa trẻ mẫu giáo đã được gia đình cho đi du học để mở mang tiếng Anh và hiểu biết thế giới.

Chị Maggie Xiao, một bà nội trợ Thượng Hải cũng quyết định đưa con gái Xie Lele, 6 tuổi, vào một trại hè của Mỹ trong mùa hè năm ngoái, khi biết một người bạn cũng làm điều đó. Dù phải bỏ ra 400 USD mỗi tuần cho bé nhưng chị cảm thấy đáng đồng tiền bát gạo.

"Tôi đã có kế hoạch đi du lịch ở Mỹ và tôi nghĩ rằng đưa Lele đến một trại hè ở đây sẽ là một công đôi việc", Xiao nói. Vợ chồng chị đã quyết định sẽ cho con đi du học nên việc này là một trải nghiệm nên có.

Trong trại hè 3 tuần ở Mỹ, cô bé Lele đi cắm trại từ 8 giờ sáng. Buổi chiều bé tham gia các hoạt động nghệ thuật, khoa học và ngoài trời.

Chị Xiao cho biết con gái rất thích hoạt động này vì nó "rất Mỹ". Chỉ có 3 đứa bé châu Á trong 100 học sinh ở đó. 

Theo ông Zhang Jie, có hai lựa chọn du học. Đầu tiên là các trại hè kết hợp với các chuyến tham quan hoặc tham dự bài giảng của các chuyên gia giáo dục. Thứ hai là trường mầm non ở nước ngoài mà trẻ em có thể tham gia trong thời gian ngắn, tương tự như trao đổi sinh viên. 

Ông Andrew Chen, giám đốc một công ty tư vấn cho sinh viên Trung Quốc tại Mỹ, cho biết ngành công nghiệp này vẫn đang trong giai đoạn sơ khởi với chi phí cao, nhưng triển vọng tương lai rất khả quan.

Dĩ nhiên chẳng phải nhà nào tại Trung Quốc cũng đưa đứa con chỉ mới lên ba của họ ra nước ngoài du học sớm, nhưng tỷ lệ này đang gia tăng, xét theo độ tuổi tiếp thu tốt nhất thì quả là càng sớm tiếp xúc với môi trường giáo dục tiên tiến càng dễ thành công hơn về sau khi tính cách, ý thức, quan niệm đã định hình.

Thanh Thái